Câu chuyện thứ nhất(1)

Phần 1: Thích và ghét

Chà, ta thích thế giới này.

Đây là nơi ta sinh ra.

Ngay từ khi ta biết nhận thức, ta đã là một người hạnh phúc.

Cha ta là một người đàn ông nghiêm nghị, ờ thì, người cha vẫn thường như thế. Ông dạy ta cách sống vui vẻ, thuận theo hỗn nguyên.

Mẹ ta là một người phụ nữ dịu dàng, chưa từng trách phạt ta. Bà dạy ta cách mỉm cười và cảm ơn, và bao dung với Sự Sống cũng như Cái Chết.

Chị ta, Bellina, một cô gái trầm lắng và hiền dịu. Chị chơi cùng ta mỗi khi ta cô đơn, khóc cùng ta khi ta buồn và híp mắt cười khi ta vui vẻ. Chị dạy ta về sự Cân Bằng trong cuộc sống. Ta vĩnh viễn không thể quên hơi ấm mà đôi bàn tay chị áp lên hai tai của ta, nhẹ nhàng xoa dịu cơn giận của ta.

Thế nhưng, chị lại đẩy ta ra.

“Đừng ôm chị nữa…”

Chà, ta ghét thế giới này.

Đây là Thần giới.

Ngay từ giây phút ta chào đời, ta đã biết bản chất của nó.

Cha ta, thần Hỗn Nguyên, mạnh mẽ và hung dữ, một kẻ kiêu ngạo tự xưng là thần Đế, dùng sức mạnh ép buộc các thần khác theo mình.

Mẹ ta, thần Hậu, thần Sự Sống và Cái Chết, vô tình và khó đoán, coi tất cả các giống loài khác là con rối và đồ chơi.

Chị ta, thần Cân Bằng, thông minh và lạnh lẽo. Chị cân bằng tất cả mọi thứ, từ lý trí đến trái tim, và cả…ta.

“…Charlotte, em là Hỗn Loạn. Em ở bên kia của cán cân đối với ta.”

Phải, ta…không được phép yêu chị.

Mẹ nó thứ Cân Bằng chó chết.

Ta ghét chị. Ta ghét cái cách chị và thần Sự Thật nhẹ nhàng nắm tay. Ta ghét cái cách hai người nhìn nhau như thể đã thuộc về nhau. Và ta thật sự không thể chịu nổi, khi chị nói sẽ kết hôn với hắn.

Sự Thật, hắn là kẻ xấu xí và tàn ác nhất. Chị biết điều đó.

Ta ngưng tụ toàn bộ năng lượng thần thánh của mình trong lưỡi kiếm, để giết hắn. Nhưng Sự Thật là Sự Thật, chỉ có thể bị giấu đi, chứ không thể bị giết chết.

Ta bị ném khỏi Thần giới, bị tước đi thần vị và toàn bộ sức mạnh thần thánh.

Lặng lẽ rơi, chị cũng chẳng nhìn ta lấy một lần.

Đức vua lặng lẽ nhìn cô gái trước mặt.

Không, cô ta không mạnh mẽ.

Thế nhưng, cô ta lại mang dòng máu của Thần.

“Người không tin ta ư?” – Cô gái nhướn mày hỏi.

Không, đức vua đáng kính của chúng ta biết rõ cô ta là Thần, vì ngài có thể cảm nhận được dòng máu mang đầy ánh sáng thần thánh không thuộc về nơi này chảy trong huyết quản của cô ta.

“Nếu người biết rõ đến thế, thì hãy giao hợp với ta, và đứa con của chúng ta sẽ là kẻ mạnh mẽ nhất. Thậm chí…có thể thách thức cả các vị thần.”

Charlotte đưa tay ra, mỉm cười.

Đây là vương quốc của Sức Mạnh.

Con người ở đây chỉ tôn thờ kẻ mạnh, và vì thế, họ mới tôn thờ thần linh. Kẻ mạnh nhất sẽ trở thành vua, đó là một quy luật bất thành văn. Vì người dân tin rằng chỉ có kẻ mạnh nhất mới đủ khả năng để lãnh đạo và bảo vệ họ.

Hoàng hậu tóc đỏ bước ra khỏi chiếc xe ngựa, ngước nhìn cung điện lung linh, khẽ mỉm cười. Hỗn Loạn mà thần Hỗn Nguyên không thể lấy ra khỏi tim nàng khẽ rung động.

Chà, cha, người biết không? Hỗn Loạn, vốn bản thân nó đã mạnh đến phi lý. Lấy đi năng lượng thần thánh của ta, người đã không còn khả năng để tìm thấy ta nữa rồi.

Đức vua nhẹ nhàng ôm lấy hoàng hậu. Da thịt mềm mại khiến ngài có chút say mê. Mái tóc đỏ mượt mà đổ ra sau như dòng suối. Hai chân thon dài kẹp lấy cơ thể ngài, và đôi mắt đỏ rực nheo lại nhìn ngài như thách thức. Đức vua biết, ngài đã mắc bẫy, nhưng lại không thể không tự nguyện.

“Hoàng hậu, có thể yêu ta không?”

“Đức vua, ngài biết đấy, hoàng hậu vẫn luôn yêu ngài.” – Charlotte mỉm cười đáp lại.

Đó là một lời nói dối. Ngài biết, hoàng hậu tóc đỏ của ngài xinh đẹp như một đóa hoa, nhưng lại mang đầy độc tố.

Ngài cũng biết, Hỗn Loạn sẽ cướp đi tất cả.

Thần

Vị thần khép cuốn sách lại, hỏi tôi:

“Tại sao ngươi luôn tạo ra những nhân vật với trái tim vỡ nát vậy?”

“Chà, ngài đã cướp đi khả năng diễn đạt cảm xúc của tôi, tại sao lại không nghĩ ra lý do vậy?” – tôi mỉm cười, nói.

Trái tim con người, giống như một quả bóng bay.

Cảm xúc vui vẻ chính là khí heli mang nó bay lên, còn cảm xúc buồn là khí cacbonic, nặng hơn không khí, tất nhiên là bay xuống.

Bóng bay lên quá cao hay xuống quá thấp đều dễ vỡ. Cho nên tốt nhất là ở khoảng giữa. Mà cách để giữ cân bằng cho mình chính là xì những cảm xúc đó ra.

Mà kẻ bị cướp đi khả năng nói ra cảm xúc của mình như tôi…chà, cũng mệt tim lắm nha.

Cũng không phải tôi không nói được ra, mà lúc tôi nghĩ ra cách để diễn đạt thì…muộn mất rồi. Khoảnh khắc là một điều rất quan trọng khi nói chuyện nha.

Cho nên tôi chỉ có thể mang những điều ấp ủ trong lòng, thả vào truyện. Vì truyện thì không có sớm hay muộn, dù có viết ra sớm một chút hay muộn một chút, cũng chả vấn đề gì.

“Ồ, thật xin lỗi.” – vị thần nở một nụ cười giống hệt tôi – “Lỗi tại ta rồi.”

Phải đó, quý ngài tươi cười.

“Nhưng ta chợt không thích đọc những câu chuyện buồn nữa, ngươi có thể viết truyện vui không?”

“Không.”

“Hmm, được rồi, ta không thể trả lại cho ngươi khả năng đó, vì ta là Thần, mà làm Thần thì không được làm sai. Cho nên…ta sẽ ban cho ngươi một phép màu nhé?”

“Phép màu? Ngài là Thần thật à? Không phải quỷ thần sao?”

“Thần linh ơi…à nhầm, ta vốn là Thần rồi. Làm ơn tin vào ta đi chứ? Dù gì ta cũng đã để mắt đến ngươi…”

“Không tin được…”

“Ngươi cứ nói vậy, nhưng ta đã thực hiện được phép màu rồi này, chắc hẳn ngươi cũng phải có hy vọng gì đó chứ?”

Tôi thở dài.

Ừ thì, đúng. Tôi lúc nào cũng sẽ hy vọng mà. Nếu không, vị thần trước mặt tôi, đã chẳng có tên là Hy Vọng.

Dark Elf là một giống loài biến thái

“Sẽ bị phát hiện mất…ưm…”
Phòng họp công hội rộng lớn vang lên tiếng “lép nhép” dâm đãng. Tố thở dốc. Hai tay bị trói chặt sau lưng không thể sử dụng.
Luna mỉm cười, một tay giữ gáy, ép cơ thể xinh đẹp lên cửa kim loại lạnh ngắt, trong khi tay còn lại chậm rãi khuấy động bên trong âm đạo chật hẹp.
“Em nghĩ ai có thể phát hiện chúng ta nào? Các trưởng lão đều đã dẫn đội ra ngoài rồi.” – cô nhẹ nhàng thì thầm, hai ngón tay ấn mạnh điểm nhạy cảm.
“Ưm…hội trưởng…hội trưởng có thể vào…”
Tố mím chặt môi, cố gắng tiếng rên trào ra khỏi miệng. Dù là phòng họp cách âm, nhưng tiếng vang quá lớn làm nó ngượng muốn chết.
“Tôi không nghĩ Bạch Hổ có thể vào đâu.” – cô cười khúc khích – “Em biết cánh cửa này dẫn tới đâu chứ?”
Tất nhiên nó biết. Sau cánh cửa này là phòng làm việc của hội phó.
Luna xoay đầu nó lại, ấn tai nó lên khe cửa.
“Nah…đại vương…to quá…thật sự làm em rất thích…ưm…a…ah…”
Tiếng rên rỉ kiều mị xen lẫn thở dốc vang lên bên tai, mặt nó cũng đỏ lên một chút.
Tố cắn môi. Làm sao nó lại không nhận ra âm thanh này được chứ? Ngọt dính êm ái như con mèo lười, là thanh âm nó tâm tâm niệm niệm tới 13 năm của Mộng.
“Hồ ly dâm đãng” – thanh âm trầm đục vang lên, không cần nhìn cũng biết là Bạch Hổ – “Một chút là động tình, em sẽ vắt kiệt anh đấy.”
Luna nhẹ nhàng nút lưỡi nó, rồi mỉm cười.
“Không hổ là mỹ nhân, chỉ là tiếng rên cũng mê người như thế. Em nghĩ xem, hội trưởng có thể vào đây không?” – cô thì thầm.
Tố nhắm mắt lại. Đầu bị Luna giữ chặt khiến nó không cách nào rời khỏi khe cửa. Âm thanh dâm đãng tràn vào màng nhĩ. Cơ thể càng trở nên khô nóng.
“Chà, nhìn xem em ướt tới mức nào này. Tiếng rên của nàng ta khiến em hứng lên sao? Tôi sẽ ghen đó.”
Luna áp người lên lưng nó, cắn mạnh lên vai, để lại một vết răng đỏ rực. Hai ngón tay đang quậy phá bên trong bị rút ra, cảm giác trống rỗng khó chịu khiến mắt nó dần mờ đi.
“Làm sạch nó đi.”
Ngón tay thon dài ướt dẫm dâm thủy đưa lên miệng nó, cạy mở đôi môi mím chặt, nhẹ nhàng chơi đùa với lưỡi mềm. Vị mằn mặn ngai ngái của dâm thủy trộn cùng vị thanh mát như cây cối sau mưa kích thích vị giác, bỗng khiến nó có cảm giác như đang say.
Luna liếm môi, rút tay ra khỏi miệng nó. Đầu lưỡi ướt đẫm cố gắng bám lên những ngón tay, nhưng chỉ đành chạm vào hư vô.
Dương cụ giả cứng ngắc cọ trên mép âm đạo, càng làm nó ngứa ngáy phát điên. Luna rất giỏi trong việc dồn nó vào đường cùng.
“Em biết đấy, tôi không thể nhét nó vào nếu em không muốn.” – cô nàng mỉm cười, thỏa mãn nhìn ánh mắt nó dần mất đi tiêu cự.
“Không…không phải…” – nó lắc đầu, cố gắng xua đi cảm giác thèm muốn tràn đầy não bộ.
“Nếu em muốn đến vậy, thì tự ngồi lên đi.” – Luna mỉm cười, đặt dương cụ kia xuống đất, thả nó ra.
Tố dựa trên cánh cửa kim loại. Hơi lạnh chỉ khiến nó càng thèm khát hơn nữa, nhưng loại hành động tự ngồi lên trước mặt người khác, lại không được dùng tay này thật sự…quá ngượng đi.
Đưa mắt cầu cứu Luna, lại thấy cô thản nhiên uống nước, không hề có ý giúp đỡ.
Giáp da dày bó sát tôn lên từng đường cong cơ thể, ngũ quan tinh xảo như điêu khắc, cả người tỏa ra khí chất lạnh lùng cấm dục, nhưng yêu cầu đưa ra lại cực kỳ biến thái.
“Tôi không có nhiều kiên nhẫn lắm đâu.” – cô cười nói với nó – “Nếu em tiếp tục trì hoãn, tôi sẽ cho em uống gấp ba liều lượng vừa rồi. Chà, lúc đó…không biết em còn có thể giữ được ý thức không, chứ đừng nói đến chút xấu hổ này.”
Tố khẽ run lên.
Chỉ một ly rượu, cũng đã khiến nó thèm khát tới mức cầu xin Luna thỏa mãn nó…
Lửa dục lại lần nữa bùng lên, bên trong trống rỗng khó chịu muốn khóc.
Tố cắn răng, từ từ ngồi xuống.
Không rõ vật kia làm từ chất liệu gì, lại trơn nhớt dẻo dai đáng sợ.
Quy đầu to lớn lách vào khe nước chật hẹp, ép nó căng ra hết cỡ, dần dần lấp đầy chỗ trống bên trong.
Luna hài lòng nhìn nó từng chút ngồi xuống, tới khi hoàn toàn nuốt vật kia vào cơ thể.
“Em biết không? Loài elf toàn là một đám biến thái bệnh hoạn…” – cô nheo mắt nhìn nó – “chỉ thích nhìn người yêu bị dây leo giày vò tới khóc.”
Nó mở to mắt.
Vật kia bắt đầu vặn vẹo, ấn loạn lên thành âm đạo cùng cổ tử cung, khiến nó không kiềm chế được mà chảy nước ròng ròng, làm ướt một mảng sàn.
Được tưới nước, dây leo nhanh chóng dài ra một đoạn, ép lên tử cung. Thân cũng to và thô hơn, gần như muốn xé nó ra thành hai mảnh. Tốc độ vặn vẹo cũng càng nhanh và mạnh hơn, liên tục kích thích điểm nhạy cảm. Khoái cảm dồn dập kích thích não bộ, dần xóa đi ý thức của nó.
“Chị…không…cứu em…” – nó lắc đầu, cố gắng giãy dụa. Nhưng dây leo đã thô to tới mức khó có thể trượt ra được nữa, mà hai tay bị trói sau lưng cũng tuyệt đi đường sống cuối cùng của nó.
“Sàn nhà bị em làm ướt mất rồi kìa.” – Luna khẽ thở dài, nhếch miệng cười – “Nhìn em thoải mái đến vậy, tôi cũng vui thay. Đừng lo, chỉ cần em ra, nó sẽ chết thôi.”
“Không…sẽ chết…em sẽ chết mất…ah…đâm vào…tử cung…uuh…không…to quá…hức…”
Tố vừa khóc vừa rên rỉ. Cảm giác âm đạo bị nong rộng muốn nứt ra có chút đau, nhưng cổ tử cung bị chèn ép mang lại khoái cảm mạnh mẽ như thủy triều.
“Chị…em ra…aah…chị…làm ơn chạm vào…chạm vào em…ưm…em muốn ra…chị…”
Tố run rẩy dùng đầu gối lết tới gần Luna, dụi đầu vào chân cô cầu xin. Dây leo tuy cọ sát rất sướng, nhưng tần suất nó chạm lên điểm G lại cực ít, khiến nó rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, thế nào cũng không tới đỉnh được.
Nó khó chịu giãy dụa, nước mắt vương đầy trên mặt.
“Chà, tôi chưa thể làm thế được. Như thế thật không công bằng.” – cô khẽ cười – “Làm tôi thoải mái đi chứ?”
Tố dụi đầu vào đùi trong của cô, dùng miệng cởi quần. Mùi hương thanh mát lấp đầy khoang mũi, lại càng làm nó thêm khổ sở.
Đầu lưỡi mềm mại nhẹ nhàng chăm sóc cô, vừa thuần thục vừa gấp gáp. Luna thở dốc, nheo mắt nhìn nó vùi mặt giữa hai chân cô, vừa khóc vì khó chịu vừa cố gắng lấy lòng. Vài tiếng “ưm”, “ưm” thoát ra khi dây leo lại lần nữa chạm phải điểm nhạy cảm của nó.
“Em càng lúc càng đáng “yêu” hơn. Đừng lo, tôi sẽ “yêu” em mỗi ngày.” – cô cười nhẹ, thỏa mãn nhìn nó run lên.
“Cố lên nào, tôi sắp ra rồi, sẽ để cho em ra.” – Luna dùng mũi giày cọ vào âm đạo ướt sũng của nó, lại đẩy dây leo vào sâu hơn một chút – “Chậc, xem này, em làm ướt cả giày của tôi rồi.”
Tu sĩ thánh khiết bán khỏa thân quỳ dưới chân, miệng vừa rên rỉ vừa cố gắng lấy lòng, dâm thủy ướt đẫm giữa hai chân. Luna ngẩng đầu, thở ra đầy thỏa mãn, ra đầy lên mặt nó.
“Quay người lại, để tôi nhìn cái miệng dâm đãng đó nào.”
Tố chậm rãi quay lại, cúi người, nâng mông lên, để nơi tư mật hoàn toàn bại lộ trước mặt cô. Miệng huyệt nhỏ nhắn bị kéo căng ra hết cỡ, nước trào ra như khe suối nhỏ.
Luna chạm lên hạt đậu nhỏ sưng mọng, mạnh tay ngắt nó xuống.
“Aah…chị…” – tiếng rên khàn khàn vang lên. Nó lắc đầu, cố gắng vớt vát chút ý thức cuối cùng.
“Sao, muốn trăn trối gì không?” – cô mỉm cười, nhẹ nhàng xoa quanh miệng âm đạo.
“Chị…em thích chị…chà đạp em…ưm…”
“Vậy thì tôi đành thỏa mãn em vậy.”
Miệng huyệt căng chật lại bị nong ra. Ngón tay lạnh lẽo luồn vào thuần thục kích thích điểm G. Tiếng rên rỉ dâm đãng tràn ngập căn phòng rộng lớn.
“Ah…chị…chỗ đó…sướng quá…em chết mất…ưm…”
Luna nhẹ nhàng hôn nó, kéo mảnh hồn cuối cùng của nó ra ngoài khi dâm thủy bắn ra đầy tay cô.
Tố xụi lơ nằm bẹp dưới đất. Dây leo thô to héo dần, rồi trượt ra ngoài. Độ dài đáng kinh ngạc của nó vẫn còn lưu lại, như là chiến tích cho một màn vừa rồi.
Luna thở dài, nhẹ nhàng ôm nó lên, dùng lệnh xóa đi một đống hỗn độn dưới chân, rồi dịch chuyển về nhà mình.


Tai của loài elf rất thính, dăm ba cái tường cách âm đíu là gì cả.
“Chúa công, có thể nhờ anh một việc không?”
“Tôi đang bận chút.”
Luna suýt chút nữa là bật cười. Hội trưởng, tôi còn nghe thấy tiếng anh thở dốc đấy.
“Anh đang luyện tập gì sao?”
“Hả…? À…ừ…”
Bạch Hổ nhìn tiểu hồ ly phong tình vạn chủng đè trên người mình cầu hoan, cảm thấy mọi cố gắng giữ cho hơi thở bình thường của mình đều là công cốc.
“Vậy cứ tiếp tục đi, chỉ là nhờ anh để ý vị trí của Tố Lan một chút, tôi có việc cần em ấy.”
Luna khẽ cười, liếc con thỏ cuộn tròn trên giường của mình.
“Cho tôi mượn 3 ngày.”

Tầng 53 – Người đẹp ngủ trong rừng

“Gương kia ngự ở trên tường
Thế gian ai đẹp được dường như ta?”
Hoàng hậu thì thầm, chạm lên chiếc gương.
Đó vốn là một chiếc gương bình thường, và nàng cũng chỉ là một người bình thường, chỉ là có dung mạo đẹp tới sững sờ.
Đôi mắt to tròn mơ màng, lại hơi có chút vô hồn nhìn vào gương. Da trắng sứ mịn màng cùng đôi má luôn ửng hồng. Đôi môi như cánh đào hé mở, phủ một lớp son bóng trơn mướt. Vương miệng bạc cài trên mái tóc khẽ gợn sóng, lọn tóc nâu nhẹ rủ xuống bên tai.
“Nàng là người đẹp nhất, hoàng hậu của ta!” – luôn là như vậy, đức vua sẽ mỉm cười nói với nàng, khi ôm nàng từ phía sau.
Có điều, nàng biết, nàng không phải người đẹp nhất.
“Em…thật đẹp! Chỉ có vương miện mới xứng với sắc đẹp của em. Và ta sẽ đặt nó lên mái tóc em.”
Đức vua đã nói như vậy với nàng, khi nàng mới chỉ 16 tuổi.
Ba tháng sau, mặc kệ hoàng hậu mới chết chưa lâu, hắn quỳ một chân xuống, xỏ chiếc nhẫn cưới đính đá quý lên ngón tay mềm mại của nàng.
Hắn là một đức vua tốt, một người yêu tuyệt vời, nhưng chưa bao giờ là một người chồng chung thủy. Nàng biết. Nhưng ai có thể từ chối những câu từ ngọt ngào từ vị vua đẹp trai lịch lãm ấy? Đội trên đầu chiếc vương miện tượng trưng cho quyền lực và giàu có của giới hoàng tộc, nàng nghiễm nhiên trở thành vương hậu của hắn.
Sắc đẹp…là thứ duy nhất giữ nàng bên hắn. Vì vậy, nàng phải là người đẹp nhất.
Thế nhưng, nàng, kẻ luôn tự hào về sắc đẹp của mình, lại chỉ là người đẹp thứ hai…
“Xưa kia nàng đẹp nhất trần.
Ngày nay Bạch Tuyết muôn phần đẹp hơn.”
Hoàng hậu quay phắt lại. Đó không phải là đức vua của nàng, mà là một kẻ ngồi vắt vẻo trên chiếc bàn đặt lọ hoa, nhe răng cười với nàng.
“Ngươi là ai?” – hoàng hậu hỏi.
“Tôi ư? Tôi chính là người ngài tìm kiếm, thưa hoàng hậu đáng kính.” – hắn ta khẽ ngả mũ – “Tôi là một thợ săn.”
“Thợ săn? Được thôi, ngươi sẽ làm những gì ta yêu cầu chứ?”
“Tôi sẽ thỏa mãn ước muốn của ngài, thưa hoàng hậu.” – thợ săn cười.
“Vậy, hãy giết Bạch Tuyết đi.”
Đúng vậy, Bạch Tuyết. Công chúa Bạch Tuyết, con gái duy nhất của đức vua.
Da trắng như tuyết, môi đỏ như máu, tóc đen như gỗ mun. Đôi môi mỏng cùng sống mũi cao thừa hưởng từ vua cha, kết hợp với viền mắt cong cong cùng xương quai xanh từ mẹ. Đó là loại vẻ đẹp vừa có chút trung tính, vừa quyến rũ đến yêu nghiệt, lại vừa yếu ớt khiến người ta muốn bảo vệ.
Ngày mai, trong lễ trưởng thành năm 16 tuổi của Bạch Tuyết, đức vua sẽ nhìn thấy công chúa, lần đầu tiên sau 5 năm hắn bỏ mặc cô bé. Và khi điều đó xảy ra, cái chết sẽ đến với nàng, như nó đã đến với hoàng hậu trước kia.
“Hãy moi tim Bạch Tuyết ra và mang nó về đây!” – hoàng hậu nói – “Ta sẽ ăn nó, để trở thành người đẹp nhất.”
“Chà, đó thật sự là điều ngài muốn ư, thưa hoàng hậu? Ngài biết đấy, ngài chưa bao giờ là người đẹp nhất trên thế gian này.” – thợ săn mỉm cười – “Rồi một ngày nào đó, đức vua đáng kính của chúng ta sẽ tìm thấy một vẻ đẹp khác, và ngài không thể ngăn cản được thời gian, thưa hoàng hậu.”
Thợ săn nhẹ nhàng bước tới, ghé vào tai nàng thì thầm:
“Nhưng ta biết, có một cách để trái tim đức vua đáng kính ấy thuộc về ngài, vĩnh viễn…”

Món ăn hôm nay được dâng lên, là một trái tim được chế biến cẩn thận, đặt gọn gàng trên đĩa.
Hoàng hậu vén chiếc mạng che mặt màu đen, cẩn thận ăn từng chút, từng chút. Đôi mắt xanh lơ lộ vẻ say mê…

“Ngươi là ai?” – Bạch Tuyết lạnh lùng hỏi kẻ vừa hạ sát vua cha của nàng.
“A, tôi là người sẽ thỏa mãn mong ước của ngài, một thợ săn.” – thợ săn mỉm cười, khẽ cúi đầu.
Bạch Tuyết chán ghét nhìn cái xác trên mặt đất. Hắn đã giết mẹ nàng.
“Ngươi biết ước muốn của ta sao?” – nàng hỏi.
“Không, thưa ngài. Ước muốn của hoàng tộc cao quý, sao tôi có thể biết được? Tôi chỉ có thể dựa theo lời nói của ngài.”
“Con mèo bẩn thỉu.” – Bạch Tuyết chợt nhếch miệng cười, mặc kệ khuôn mặt của thợ săn chợt co rúm lại – “Cheshire, đi lung tung và chọc cho người khác điên lên là sở thích của ngươi, phải không?”
“Ngài thật uyên bác, thưa công chúa…à, không, thưa đức vua.” – Cheshire cười.
Khuôn miệng của nó trở nên rộng ngoác với những chiếc răng lởm chởm. Nó bỏ chiếc mũ trên đầu xuống, lộ ra đôi tai nhọn đầy lông khi nó khuỵu chân cúi chào Bạch Tuyết.
“Ngươi là một kẻ gian xảo, nhưng ta cần ngươi. Ta sẽ nói ra ước muốn của mình.”
Bạch Tuyết bước tới trước, cẩn thận không để lớp váy xếp dính máu, nhặt chiếc vương miện vàng của đức vua lên, đội lên đầu.
“Ta muốn hoàng hậu.” – nàng nói – “Hãy để nàng chìm vào giấc ngủ, và như thế, nàng sẽ là của ta, vĩnh viễn.”
“Chà, đôi mắt xinh đẹp đó, cô sẵn sàng để nó khép lại vĩnh viễn sao?”
“Đôi mắt đó không nhìn ta.”
“Chà, tôi ghét những người thông minh.” – Cheshire cười – “Nhưng thay vì thế, tại sao cô không tham gia cùng chúng tôi nhỉ? Bạch Tuyết? Hay tôi nên gọi là…Sắc Dục?”
Cheshire đưa nàng một tấm danh thiếp màu đỏ rực rỡ.
“Quyền năng của cô sẽ được khôi phục. Và cô biết đấy, trên thế gian này, hoàng hậu chưa bao giờ đẹp nhất.”
“Vô ích thôi.” – Bạch Tuyết vứt tấm danh thiếp xuống vũng máu – “Dục Vọng có thể bị choáng ngợp bởi sắc đẹp, nhưng sẽ bị mê hoặc bởi Tình Yêu.”
Đồng tử của Cheshire co lại thành một vạch thẳng đứng, rồi lại mở ra. Nó cúi đầu chào Bạch Tuyết lần cuối, rồi biến mất.

Từng chùm dây leo to lớn bao phủ khắp vương quốc. Những chiếc gai nhọn hoắt như những mũi giáo sắc bén, tàn sát mọi sinh vật trên đường đi của nó. Máu chảy thành dòng, xác người biến thành dinh dưỡng nuôi cây. Những bông hoa hồng xinh đẹp nở rộ…
Trong cung điện, hoàng hậu nằm trong chiếc quan tài kính, ngủ say. Bạch Tuyết quỳ gối bên cạnh, gối đầu lên chiếc quan tài, vuốt ve khuôn mặt nàng mơ ước hằng đêm…
“Love…”

[One shot] [Moonsun fanfic] What kind of relationship is this?

“Unnie, chị đáng yêu thật đó.” – Moonbyul ghé vào tai cô thì thầm – “Làm em cứ muốn chiếm lấy chị thôi.”

Byul gục đầu vào hõm vai cô, mút lấy da thịt trắng mềm.

Yong xấu hổ muốn đẩy cô nàng ra, nhưng với hai tay bị còng vào đầu giường, mọi chuyện không dễ dàng đến thế.

Chà, mối quan hệ này bắt đầu từ khi nào nhỉ?

Có lẽ là từ hồi debut? Hay là còn sớm hơn thế?

Cô chỉ có thể nhớ mang máng, một đêm khi cả đám ăn nhậu ở nhà cô và say khướt, Byul đã ngủ cùng giường với cô.

Trừ nụ hôn lúc đầu khi Byul đè cô xuống, và tiếng “cạch” của chiếc còng tay khi cuối cùng Byul cũng khống chế được cô, cô chả nhớ gì nữa. Cũng không rõ chính xác là em ấy đã uống bao nhiêu và đã chuẩn bị chiếc còng tay đó từ lúc nào. Có điều hẳn là em ấy đã cố gắng giữ mình khá tỉnh táo, nếu không thì Yong đã có thể đẩy cái người mảnh khảnh đó ra khá là dễ dàng.

Byul đã xin lỗi vào sáng hôm sau. Cô biết, nếu còn muốn nhóm tồn tại, cô buộc phải tha thứ cho em ấy.

Nhưng em ấy không hề từ bỏ.

Lần thứ hai, thứ ba, rồi dần dần, lần thứ bao nhiêu, Yong cũng không nhớ nữa. Chỉ là, cô cũng không quan tâm nữa.

Chà, thực ra nó cũng không phải là tệ.

Trừ việc còng tay cô lại, Byul không làm gì quá đáng cả. Em ấy chỉ hôn, liếm cổ và cọ người vào cơ thể cô, sau đó sẽ tự giải quyết. Em ấy còn không dám thật sự chạm tới bộ phận nhạy cảm.

Mặc dù lời nói của em ấy lúc đó thật sự là rất xấu hổ, nhưng em ấy có vẻ còn xấu hổ hơn nữa.

Sau những lần như vậy, Byul sẽ massage cho cô như một cách xin lỗi.

Hiện tại, Byul đang dụi mặt lên ngực cô. Cách hai lớp vải, cô vẫn có thể cảm nhận được em ấy đang run rẩy.

Thực ra cô không hiểu, vì sao Byul lại làm thế này?

Nhưng cô cũng sợ hãi.

Nếu cô nói ra điều mình thắc mắc, có lẽ mối quan hệ này sẽ hoàn toàn đổ vỡ…

“Có ai muốn nhậu không?” – Hyejin cầm bia, WheeIn cầm mồi. Hầy, hai đứa này luôn là người đề xuất việc nhậu đầu tiên.

“Ít thôi đấy, mai chị còn 3 chương trình nữa.” – Byul cười trả lời. Em ấy mới ra bài solo, vẫn còn đang trong đợt quảng bá.

“Oke, unnie uống 1 lon được rồi, còn lại Yong – unnie lo.”

“Ể? Sao lại là chị?”

“Vì mai chị rảnh cả buổi sáng đó.”

“Không phải hai đứa cũng vậy sao?”

“Unnie, chị là leader mà ~~”

Aiz, được rồi.

Nhậu xong cũng đã tới 11h đêm.

Hai đứa kia bò lên phòng chúng nó.

Byul đỡ Yong lên phòng.

Cô say khướt rồi.

“Byulie à…”

“Dạ?”

“Em thích chị không?”

“Hả…? À, có, chị rất xinh đẹp.” – Byul bắt đầu giở bài sến lụa của em ấy ra, kèm theo một nụ cười và nháy mắt.

Thực ra em ấy chả đẹp chút nào. Nhưng chỉ cần em ấy làm thế, fans sẽ hú hét phát rồ luôn.

Chà, hôm nay cô cũng say rồi.

Đột nhiên hiểu được, vì sao MooMoos luôn nói em ấy đẹp trai.

Theo thói quen, Yong nhìn xuống bờ môi nhỏ mềm mại kia.

Cô có từng nói rất thích đôi môi này chưa nhỉ?

Byul né tránh ánh mắt của cô, đỡ cô xuống giường.

Tai em ấy đỏ rực lên kìa.

Cô chợt mỉm cười, em ấy rõ ràng rất thích cô mà.

Cô kéo mạnh cổ áo của Byul, lôi em ấy xuống giường cùng mình. Tay còn lại lập tức khóa chặt vòng eo mảnh như con kiến của em ấy.

“Unnie, chị…chị làm gì vậy?”

Em ấy lúc bối rối trông cũng đáng yêu đấy chứ.

Cô biết thừa, Byul chỉ có đủ can đảm hôn cô nếu đã còng tay cô lại.

Cái còng tay đó, chà, nó ở dưới gầm giường cô, nhưng Byul không cần biết đâu nhỉ?

“Không cần còng tay đâu, hôn chị đi.”

Byul sững người.

Yong bật cười.

“Chị say rồi.” – Em ấy lầm bầm.

“Không phải em vẫn thích chị say để hôn chị sao? Thôi nào, làm đi, chị sẽ không đánh em đâu.” – cô cười khúc khích.

Byul run rẩy hạ môi, hôn lên đôi môi quen thuộc kia. Lưỡi mềm linh hoạt đón nhận, cuốn chặt lấy lưỡi cô như giác hút của bạch tuộc.

Yongsun ôm cô rất chặt. Thực ra chị ấy vốn đã rất khỏe rồi, nếu không có còng tay, cô không thể đánh lại chị ấy.

Cô cảm giác cái tay vừa nắm cổ áo cô đang nới lỏng từng cúc áo sơ mi, chạm vào da thịt cô. Nhiệt độ của nó như hút đi toàn bộ sức mạnh trong cơ thể cô, khiến cô không thể phản kháng…

“Byulie lớn rồi, nhưng mà, vẫn nhỏ hơn chị.” – Yong xoay người đè cô xuống, mân mê bộ ngực mềm mại.

“Đây là bí mật, giữa chúng ta, được chứ Byulie?” – Yong mỉm cười ngọt ngào, một tay đè chặt vai Byul, tay còn lại lần xuống dưới lớp quần lót của em ấy, chạm vào nơi tư mật.

Byul ngượng ngùng quay mặt đi.

“Em thành thật quá đi. Ướt sũng rồi.”

Đùa chứ, crush đè lên người sờ soạng, nói ra toàn những câu ám muội, có thể kiềm chế thế nào?

“Unnie, em thích chị.” – cô hít một hơi thật sâu, lắc đầu – “Nhưng xin chị đấy, dừng lại đi, em sẽ không thể kiềm chế được nữa.”

“Kiềm chế cái gì?” – Yongsun gảy nhẹ đóa hoa ướt sũng của cô, khiến cô rên lên khe khẽ.

Byul cắn chặt răng, nuốt sạch nước bọt trào ra trước da thịt non mềm thơm ngọt trước mũi, cố gắng đẩy Yong ra một chút.

“Xin chị…”

Cô chợt cảm thấy đẩy chị ấy ra thật là sai lầm.

Từ lúc nào mà… Từ lúc nào mà Yongsun đã cởi áo vậy?”

Da thịt trắng nõn đầy đặn hiện ra trước mắt.

Byul cảm giác dây thần kinh nào đó của cô vừa đứt “phựt” một phát.

Trước cả khi Yong kịp nhận ra, thì hai chiếc răng nanh nhọn hoắt vốn không hề ở đó đã cắn lên cổ cô, mở mạch máu nơi đó ra mà hút.

“Cái…?”

Cơn đau làm tỉnh cả rượu lẫn cơn hứng tình, nhưng rất nhanh, một loại cảm giác nhạy cảm phát điên truyền ra từ vết cắn.

Byul khó khăn lấy lại ý thức, vội vàng nhả ra, rồi dùng tay cầm máu trên cổ Yong. Vết thương gần như ngay lập tức lành lại.

“Em xin lỗi, em nên nói với chị từ trước nhưng mà… Em thật sự rất sợ! Em không muốn chị rời xa em! Em…em là…một kiểu giống như vampire. Mà không! Không phải thế, chỉ là…nếu em thích ai đó, em sẽ thèm mùi vị của người đó tới phát điên luôn. Cho nên…”

Byul lộn xộn nói, nước mắt trào ra từ hốc mắt.

“Em xin lỗi, em không muốn giấu chị. Em đã cố gắng để… Em tiếp xúc thân thể với chị để thỏa mãn cơn thèm…một chút thôi… Nếu chị phản kháng, hoặc là hứng lên, máu của chị sẽ…sôi lên. Càng gần sẽ càng khó kiềm chế… Em chỉ là…uhm?”

Yong khóa chặt đôi môi mềm mại, liếm vị máu còn vương nơi khóe môi.

Byul cảm giác mình sắp nổ tung rồi. Unnie yêu quý đang áp sát bộ ngực căng tràn của chị ấy lên ngực cô. Hai tay nhẹ nhàng mơn trớn bên trong lớp quần áo của cô, rồi lột phăng chúng ra.

Cô nhìn thấy Yong mỉm cười, nhẹ buông từng chữ:

“Chị. Đ**. Quan. Tâm.”

Byul nuốt ực một cái.

M* nó, sexy quá mức rồi đấy.

Byul nhanh chóng làm việc phải làm: lật Yong xuống dưới, rồi nhấc một chân chị ấy lên, đưa hai môi ướt sũng của cô chạm vào chị ấy, bắt đầu cọ xát.

Yong khe khẽ rên rỉ. Phòng không cách âm, rõ ràng là không nên làm gì quá lớn.

“Chị đẹp quá.” – Byul thở dốc nói, rồi lại cắn lên cẳng chân trắng mịn. Máu trào ra bị mút sạch vào miệng cô.

Yong cảm giác máu trong người mình như bị thứ gì kích thích, dồn dập đưa về tim, rồi lan tỏa cơn hứng tình tới từng tế bào cơ thể. Cô cũng cảm giác máu mình dần bị hút đi, nhưng cơn kích thích thay thế dần khiến cô không thể nghĩ ngợi.

Rất may Byul không cần quá nhiều máu để đã cơn thèm.

Dù sao cô cũng không phải vampire, không cần máu để sống.

Nhưng lúc cô ngừng lại, thì Yong cũng đã ra tới vài lần. Chất độc trong răng nanh, rõ ràng là thuốc kích dục mạnh mẽ nhất. Khiến cho người ta sướng tới mức quên cả việc máu bị hút đi.

Byul nheo mắt. Unnie xinh đẹp bị làm tới mức da thịt toàn thân đều đỏ lên, ngon mắt vô cùng.

Hình như cô cũng say rồi.

Cúi đầu hôn lên đôi môi quen thuộc. Cảm giác unnie cực kỳ nhiệt tình mà đáp lại, thật sự không tồi chút nào cả…

Sáng hôm sau…

“Byul – unnie, dậy mau lên, quản lý gọi 8 cuộc rồi!”

“Bình thường unnie dậy sớm lắm cơ mà? Mà…cmn 2 người khóa cửa phòng làm gì vậy?”

WheeIn và Hyejin liên tục đập cửa phòng.

“Ra đây, chờ chút.” – Byul nói vọng ra từ trong phòng, chỉnh lại chăn cho Yongsun, rồi mở cửa bước ra ngoài.

“Đêm qua unnie của mấy đứa lên cơn, chị không được ngủ.” – cô nàng che miệng ngáp một cái – “Lần sau đừng có để chị ấy uống nhiều quá.”

WheeIn nghi hoặc nhìn lại, nhưng cũng mau chóng đẩy cô chị hai ra xe.

Cơ mà, nhìn thần sắc của Moonbyul còn tươi tỉnh hơn ngày thường nữa à nha.

“WheeIn à, cậu đoán xem? Đêm qua đủ mãnh liệt chứ?” – Hyejin mờ ám nói.

“Quá là mãnh liệt luôn. Yongsun – unnie gục luôn rồi kìa.”

Moonbyul vẫn không thể ngăn tim mình đập thình thịch khi nghĩ về tối hôm qua.

Cô thậm chí còn quên vũ đạo tới 2 lần trong show diễn buổi sáng.

“Byulie à, anh biết đây là show diễn solo của em, nhưng mà đầu óc em để đi đâu vậy chứ?”

“À, em xin lỗi.” – Byul cúi đầu đáp.

Staff thở dài, đưa cho cô một cốc cà phê.

“Điều chỉnh lại tâm trạng đi. Em phải làm cho tốt vào đấy.”

Byul uống một ngụm cà phê, rồi hít một hơi thật sâu, bước lên sân khấu…

“Và khách mời trong chương trình ngày hôm nay là… Solar của MAMAMOO!!”

“Hả?”

Kim Yongsun, tươi tắn và xinh đẹp, bước lên sân khấu.

“Solar-ssi, chị nghĩ sao về bài hát mới của Moonbyul-ssi?”

“Chà, phải nói là…cực kỳ hợp với em ấy luôn…”

Moonbyul chết lặng nhìn unnie tươi tắn bình phẩm về bài hát của mình.

Trong đầu không khỏi nhớ lại hình ảnh đêm qua.

Chà.

Thật ra thì, cô vẫn băn khoăn.

Unnie chị ấy thích cô.

Nhưng mà…

Cái đó không phải do rượu chứ?

“…và, mình muốn nói với Byulie một điều, mà mình vẫn muốn nói. Đó là em ấy đã làm rất tốt. Em ấy có chút nhút nhát và khá là khiêm tốn khi nói về những gì em ấy có, nhưng em ấy thật sự rất tốt và là một người bạn tuyệt vời.”

Yongsun nháy mắt với cô.

Byul đỏ mặt.

Chắc chắn là chị ấy biết chị ấy đã nói gì tối qua rồi.

Hôm nay là giữa tháng rồi

Chà, chợt phát hiện ra, mình còn cô đơn hơn mình nghĩ.

Hôm qua, hình như cũng tầm giờ này, chúng mình cãi nhau. Sau đó mình đã nói, ngày mai đừng nói chuyện nữa, em cần suy nghĩ.

Ngày mai, là ngày hôm nay, mình cảm thấy thật áp lực, thật cô đơn.

Đến tối, anh vẫn nhắn cho mình, nhưng nếu mình thờ ơ, thì anh cũng vậy.

Ừm, có lẽ là mình sai.

Mình có nên xin lỗi không?

Nhưng đến giờ, mình vẫn chưa vượt qua được mấy chữ “Đến đâu thì đến thôi” mà anh nói.

Vậy đó.

Mình thật sự cảm thấy, chà, hóa ra việc sống chết chạy theo anh của mình trước giờ, chỉ là cố gắng của riêng mình.

Còn anh lại cho rằng mình đương nhiên phải như thế.

Hóa ra trong bước đường tương lai của anh, có mình cũng được, mà không có cũng chả sao cả?

Mình đến giờ vẫn rất đau lòng.

Vì thế, hôm qua, mình đã định sẽ cố gắng. Cố gắng vì một tương lai có thể không có anh.

Mình chưa từng làm như thế, kể từ khi xác định quan hệ với anh.

Thế mà mình lại mềm lòng.

Thói quen quả nhiên là điều khó bỏ.

Mình còn chẳng dám nói rằng mình rất đau lòng. Mắt mình hôm qua đã khóc đến sưng vù, hôm nay có vẻ lại sưng lên nữa mất.

Anh không hỏi đến. Có hỏi, mình cũng không biết trả lời thế nào. Mình nên trả lời anh thế nào? Rằng mình thất vọng quá sao?

Mình sợ rằng cuộc nói chuyện sẽ lại quay về hôm qua mất.

Mình sợ rằng mình sẽ mất anh mất.

Mình đang giả ngu. Mình đang cố gắng phớt lờ mọi thứ, cố gắng cho rằng mọi thứ vẫn ổn, cố gắng làm phần việc của mình và không để tâm đến anh nữa.

Cố gắng để quên đi rằng, mình không thật sự có một vị trí trong tương lai của anh.

Thật khó.

Đã hơn 3 năm, 3 năm 2 tháng 24 ngày mình đều cố gắng để có một vị trí bên anh trong tương lai. Và giờ thì mình đang phớt lờ cái việc anh vốn không quan tâm tới việc mình có ở vị trí đó hay không.

Mẹ nó.

Mình nên làm gì chứ? Mình sẽ suy sụp và phát điên nếu kết thúc mối quan hệ này, và nó thì đang giết mình từ phía bên trong.

Mình đã lấy nó làm động lực, suốt 3 năm, cmn đừng có bảo mình từ bỏ, thế có khác gì bảo mình tự chặt tay chứ.

Mình sợ hãi thật sự.